Thôn quê giữa lòng Hà Nội - Bún đậu mắm tôm

Hôm nay là chủ nhật, chủ nhật là ngày thứ 2, thứ 2 trong 100 ngày viết zui zẻ. Tình hình là hôm nay khá ổn. Thực ra cũng có lúc vui có lúc buồn. Nhưng mục tiêu của những ngày zui zẻ là phải zui zẻ cơ mà. Bỏ qua cái buồn tập trung cái vui là đẹp đúng không?

Không biết có mấy ai đang sống quanh khu vực chợ chỗ ngã tư Lương Định Của - Phương Mai không nhỉ? Có vẻ đây là downtown của Hà Nội vậy, đồ ăn cực ngon, cực chất lượng mà lại có giá cả phải chăng. Buổi sáng khi đã hoàn thành nghĩa vụ của 1 thày giáo tôi và các ún tiểu đã chạy bộ qua khu chợ Phương Mai làm một nháy bún đậu mắm tôm. 

Tôi là một tín đồ bún đậu mắm tôm. Tôi đã từng ăn bún đậu mắm tôm ở rất nhiều nơi và đã đốt tiền cho quán chỗ Hàng Khay như hóa vàng. Nhưng thực sự mà nói bún đậu mắm tôm ở khu chợ này vẫn có cái gì đó thú vị hơn ở ven Hồ Gươm.
Chúng tôi ngồi vào quán và điều đầu tiên chúng tôi thấy đã khiến những con mắt tuổi 20 phải ngơ ngáo rồi. Trước mặt các thanh niên đang là một cô bé tầm 7 đến 8 tuổi.
- "Cô chú ăn gì ạ?"
- "Ờ...cho cô chú 3 suất đầy đủ nhé."
- "Cô chú có uống trà đá không ạ?"
- "À cho cô chú 2 trà đá một trà đá ít đá nhé".
- "Dạ vâng ạ".
Cô bé quay lưng đi và khi bọn tôi chưa kịp chớp mắt thì bé quay lại ngơ ngác hỏi: 
- "Cô chú nhắc lại được không ạ? Cháu quên mất rồi..."
Đây là một quán bún đậu mắm tôm của một gia đình. Hai vợ chồng vừa cắt bún vừa rán đậu và ba đứa con nhỏ thì chạy lon ton vừa vui đùa với lũ gà hàng xóm vừa bán hàng cùng bố mẹ. Và bọn chúng nó NGOAN! Phải nói là RẤT NGOAN!
Chúng tôi, những đứa trẻ của tuổi 20 ngay lập tức bị những đứa trẻ này cuốn theo. Một câu hỏi nảy ra trong cuộc tranh luận giữa 3 thanh niên non nớt là điều gì đã xảy ra với những đứa trẻ thành phố.
Bọn nó hư, bọn nó láo và bọn nó được chiều chuộng quá mức? Thế phải chăng những đứa nhỏ ở vùng lúa nước là ngoan? Và từ những câu hỏi này chúng tôi lại đến với tuổi thơ của từng đứa.
Tôi còn nhớ những ngày ở quê đi ra đồng và được cưỡi xe bò. Mấy đứa trẻ hàng xóm đánh lốp xe chạy quanh ngõ. À mà sao có thể quên được cưỡi ngựa đánh trận giả. Tuổi thơ ùa về trong khi những chiếc đũa liên tục lướt qua mẹt bún ngon lành. Nắng nhẹ hắt qua từng kẽ lá và những chú gà cứ đi quanh mỏ đất. Buổi trưa thật thơ mộng, một chút thôn quê yên tĩnh giữa lòng Hà Nội bát nháo ồn ào. 


PEACE!


Ngày hôm qua:

Các bạn có thể theo dõi mình tại:

►INSTAGRAM

►FACEBOOK

► YOUTUBE

26
1085 lượt xem
26
4
4 bình luận